Y học cổ truyền lý giải nguồn gốc của Dưỡng Sinh Người ta gọi dưỡng sinh là “Vệ sinh” tức là phải chủ động phòng ngừa, chủ động phát hiện và chữa trị bệnh tật nhằm duy trì sức khỏe của chính bản thân mỗi người.Nội dung trong bài viết1 Người ta gọi dưỡng sinh là “Vệ sinh” tức là phải chủ động phòng ngừa, chủ

Y học cổ truyền lý giải nguồn gốc của Dưỡng Sinh

1205

Người ta gọi dưỡng sinh là “Vệ sinh” tức là phải chủ động phòng ngừa, chủ động phát hiện và chữa trị bệnh tật nhằm duy trì sức khỏe của chính bản thân mỗi người.

Dưỡng sinh hiểu theo Y học cổ truyền

Dưỡng sinh hiểu theo Y học cổ truyền

Vậy dưỡng sinh thế nào cho đúng? Hãy cùng bác sĩ Lê Thị Ngoan- giảng viên Trung cấp Y học cổ truyền –  trường Cao đẳng Y Dược Pasteur tìm hiểu về dưỡng sinh

Thưa bác sĩ, gốc của dưỡng sinh là từ đâu?

Trả lời:

Trời sinh âm – dương, nóng – lạnh, khô – ẩm, chuyển hóa 4 mùa, biến đổi muôn vật, không gì không lợi, không gì không hại. Người nắm được phép dưỡng sinh thì am tường quy luật chuyển hóa âm dương, phân biệt cái lợi ích cho muôn vật đem lại cho sự sống. Vì vậy, tinh thần yên ổn trong hình thể, tuổi thọ được lâu dài. Lâu dài tuổi thọ không phải là cố gắng kéo dài sự đoản mệnh, không phải là cứ ốm đau là bồi thuốc bổ để mong sống thêm. Lâu dài tuổi thọ là khiến cho bản thân được hưởng trọn tuổi trời một cách khỏe mạnh thư thái.

Để lâu dài tuổi thọ, theo Đông y phải tránh xa nguy hại. Vậy nguy hại là gì? Quá ngọt, quá chua, quá đắng, quá cay,  quá mặn, năm vị này quá nhiều trong cơ thể sẽ sinh ra nguy hại. Quá mừng, quá giận, quá lo, quá sợ, quá buồn, năm tình này tiếp xúc với tinh thần sẽ sinh ra nguy hại. Quá lạnh, quá nóng, quá khô, quá ẩm, quá gió, quá mưa, quá mù, bảy loại thời tiết này phạm vào tinh khí của con người sẽ sinh ra nguy hại.

Cho nên, phép dưỡng sinh, không gì bằng hiểu gốc, hiểu gốc thì bệnh tật không thể tới được. (Lã Bất Vi – Lã thị xuân thu)

Hỏi: Trị thân dưỡng tính là thế nào?

Trả lời:

Người tử tế đầy chính khí, kẻ tiểu nhân ngập tà khí. Bên trong theo bản tính, bên ngoài hợp nghĩa lý, theo lý mà làm, không phụ thuộc vào ngoại vật; đó là chính khí. Coi trọng cảm giác, chìm vào thanh sắc, mừng giận bất thường, không lo hậu hoạ; đó là tà khí. Tà và chính làm tổn thương nhau, dục vọng và bản tính làm hại nhau, không thể chung cùng, vì vậy người nắm chắc phép dưỡng sinh lược bớt dục vọng để làm việc theo bản tính.

Mắt ưa màu, tai ưa tiếng, miệng ưa vị. Được nó là thích mê, không biết lợi hại; thế gọi là hiếu dục. Ăn không yên trong cơ thể; nghe không hợp với quy luật, nhìn không thuận với bản tính, tai – mắt – miệng giao tranh. Khi ấy, phải dùng nghĩa lý để chế ngự, đó là sự phát huy tác dụng của tâm.

Xem ra, dục vọng không thể lấn át được sáng suốt.

Phép trị thân dưỡng tính nói chung, điều tiết trong ngoài, ăn uống thích đáng, mừng giận hài hòa, động tĩnh phù hợp, khiến cho bản tính được giữ gìn, tà khí không thể sinh ra, mà còn có thể dự liệu phòng bị được các mầm bệnh. (Lưu An – Hoài Nam tử)

Dưỡng sinh có những cái khó gì?

Dưỡng sinh có những cái khó gì?

Năm cái khó của dưỡng sinh là những gì?

Trả lời:

Theo Y học cổ truyền: Dưỡng sinh có 5 khó khăn: không diệt trừ được sự ham muốn danh lợi, là một; không trừ bỏ được tình mừng giận, là hai; không xa lánh được thanh sắc, là ba; không dứt bỏ được thèm thuồng mùi vị, là bốn; tinh thần lầm lạc, tinh khí tán loạn, là năm.

5 trở ngại còn đó, dù tâm nguyện trường sinh, miệng làu danh ngôn, lời nói tinh hoa, hô hấp chân khí, thì cũng lực bất tòng tâm, trung niên đã già lão.

5 trở ngại đã diệt bỏ, thì lòng tin tràn đầy, mọi việc hanh thông ngày ngày tăng tiến, phẩm chất vẹn toàn, không cần mà tự có phúc, không nguyện mà tự được thọ. Đó là tinh thần cơ bản của dưỡng sinh.

Nguyên tắc dưỡng sinh yên lòng trong đạm bạc như thế nào?

Trả lời:

Danh vọng và thân thể, cái nào thân hơn? Thân thể và tiền của, cái nào cần hơn? Dùng hạt ngọc minh châu ném con chim sẻ, người ta cười cho, vì được thì chẳng mấy mà phải quá nhiều.

Thân này đã 65 năm, tai mắt kém đi đến nửa, huyết mạch như nước chảy loạn dòng, tâm phiền chẳng yên. Thân như nước trôi, nhắm mắt thấy chẳng khác gì cánh hoa lưu lạc. Thần hồn suy nhược kém trước, ăn uống yếu hẳn ngày xưa. Nhưng việc đời phải gánh, bệnh già ngày một nặng.

Biết xử việc theo sức vốn có, thì khác gì có ngọc minh châu. Yên trong đạm bạc, ít nghĩ giảm muốn, ít nói để dưỡng khí, không vất vả việc lầm lạc để dưỡng hình, lắng tâm để giữ thần. Thọ yểu được mất đã có số. Biết vậy thì tự nhiên khí huyết hài hòa, tà loạn không thể phạm, bệnh tật không thể nguy. Kiên trì như thế, gần đạo rồi đó. Chân lý dưỡng sinh cũng sẽ tự đến. (Lý Đông Viên – Tỳ vị luận)

Dưỡng sinh như thế nào cho đúng?

Dưỡng sinh như thế nào cho đúng?

Nguyên tắc dưỡng sinh ít dục để sửa mình như thế nào?

Trả lời:

Lòng trong lắng, ít ham muốn, đó là xương cốt của tuổi thọ. Cứu người, yêu vật, đó là huyết mạch của tuổi thọ. Điều tiết ăn uống, thận trọng cử chỉ, đó là da dẻ của tuổi thọ.

Người ngày nay mỗi kỳ sinh nhật thì giết thịt uống rượu, khách khứa đầy nhà, ngâm thơ hát khúc thần tiên, lời suông tán sáo, chẳng chút nào để ý đến sinh mạng.

Người nhà quê thì thê thiếp ít, ăn đạm bạc, giảm ham muốn, tâm khí bình. Chuyện này người quyền quý quan dạng khó mà hiểu được.

Nguồn: Y học cổ truyền thành phố Hồ Chí Minh




Xem thêm : Cao dang Dieu Duong Ha Noi, Xet tuyen Cao dang Duoc Ha Noi nam 2017